Có những buổi sáng đầu tuần bắt đầu rất quen thuộc…vẫn là sân trường ấy, vẫn là lá cờ tổ quốc bay trong gió, vẫn là những hàng học sinh ngay ngắn. Nhưng nếu để ý một chút, sẽ thấy mỗi buổi sinh hoạt dưới cờ ở Trương Vĩnh Ký lại mang một cảm xúc rất khác.

Các em đến với những chủ đề của từng tháng, nhẹ nhàng nối tiếp nhau, cùng hướng về chủ đề năm học: “Cho có phúc hơn nhận”. Không phải là những điều gì quá lớn lao, mà đôi khi chỉ là một câu chuyện nhỏ, một thông điệp giản dị nhưng đủ để khiến người nghe lặng lại.

Ở đó, ngoài những lời chia sẻ chân thành từ Ban Giám hiệu, những định hướng giáo dục nhân bản từ Hội đồng trường, điều khiến người ta nhớ nhất lại chính là các em học sinh. Các em đứng trên sân khấu – có thể còn run, có thể còn vụng về – nhưng ánh mắt thì sáng, giọng nói thì đầy cố gắng. Một tiết mục văn nghệ, một tiểu phẩm ngắn, hay chỉ là vài lời chia sẻ… tất cả đều do chính các em chuẩn bị, tự tin thể hiện theo cách của mình.

Có lẽ, chính sự đa dạng, chân thật và đầy nhiệt huyết ấy đã tạo nên một nét đẹp rất riêng của văn hóa học đường TVK. Và rồi, sau mỗi buổi sinh hoạt, điều còn đọng lại không chỉ là nội dung của một chủ đề mà là hình ảnh những học sinh đang từng ngày dám đứng lên, dám thể hiện, dám trưởng thành.

Có những điều rất nhỏ, nhưng lại âm thầm giúp các em trưởng thành mỗi ngày.
Lê Phưong Dung