Cảm nhận của một học sinh về ngôi trưòng THCS THPT Trưong Vĩnh Ký

Mời quý thầy cô, phụ huynh và các bạn cùng đọc bài cảm nhận chân thành của em Hương Giang học sinh lớp 10 chia sẻ về cảm xúc của bản thân mình từ những bước chân bỡ ngỡ nay đã gắn bó với ngôi trường mang tên Trương Vĩnh Ký thân yêu!

TÔI ĐÃ GẮN BÓ VỚI TRƯỜNG TÔI NHƯ THẾ NÀO?

Nơi dạy ta từng con chữ đầu tiên, nơi chắp cánh những ước mơ , dạy ta biết yêu thương sẻ chia và trưởng thành hơn mỗi ngày. Đối với em mái trường THCS – THPT Trương Vĩnh Ký chính là nơi đã ghi dấu những kỷ niệm, những tháng năm đẹp đẽ nhất.

Em vẫn nhớ như in những khoảnh khắc đầu tiên khi em bước vào mái trường THCS-THPT Trương Vĩnh Ký. Những niềm vui, những nỗi lo và những băn khoăn không thể tả: Giáo viên chủ nhiệm của mình sẽ như thế nào? Môi trường học tập có tốt ko? Các bạn có hòa đồng không? Tuổi 15, với em đây là một cột mốc quan trọng. Được học ở một môi trường mới, làm quen với bạn bè mới, thầy cô mới và biết thêm thật nhiều điều thú vị. Và đó cũng là khoảng thời gian mà em học được cách sống tự lập và có trách nhiệm hơn với cuộc sống hiện tại.

Mọi người vẫn luôn hỏi em điều gì khiến em ấn tượng nhất về mái trường than yêu này? Điều mà đã để lại ấn tượng sâu sắc nhất đối với em về mái trường đó chính là tính nhân bản trong phương pháp giáo dục của thầy cô. Thầy cô không chỉ truyền đạt tri thức qua những bài giảng, mà còn dạy cho chúng em những kỹ năng sống, những bài học vào đời đầu tiên. Khi học sinh mắc lỗi, thầy cô không vội trách mắng mà ngược lại thầy cô đã kiên nhân dìu dắt để chúng em tự nhìn ra lỗi sai của mình và tự sửa đổi.

Một trong những trải nghiệm khiến em ấn tượng nhất tại mái trường than yêu này chính là những tiết học với giáo viên nước ngoài, nơi đã để lại cho em một kỷ niệm khó quên. Ban đầu, em từng nghĩ rằng những tiết học với giáo viên nước ngoài sẽ rất khó. Nhưng không, trong những buổi học đầu tiên vì còn khá rụt rè và không tự tin với khả năng giao tiếp của mình, em đã rất lo lắng khi được cô mời đứng lên và giới thiệu về bản thân. Vì sự thiếu tự tin ấy nên em nói còn vấp và đôi lúc phải dừng lại giữa chừng. Thay vì tỏ ra khó chịu thì cô đã mỉm cười và khen em, chính ngay từ khoảnh khắc ấy đã khiến bản thân em cởi mở và tự tin hơn. Thầy cô không chỉ năng động, nhiệt huyết mà đặc biệt là luôn có tâm với học sinh.

Không chỉ những giáo viên mà các cô nhân viên ở đây cũng rất yêu thương và luôn dành những sự quan tâm đặc biệt cho các bạn học sinh. Là một học sinh đi học xa nhà, những ngày đầu tiên ở lại trường, em đã không tránh khỏi cảm giác tủi thân và nhớ nhà. Trong khoảnh khắc ấy thì những bữa cơm trưa tập thể ở trường cũng như là ở nhà sr đã phần nào xoa dịu đi nỗi nhớ nhà trong em. Sự quan tâm đặc biệt từ nhà trường đã dần hình thành trong em cách quan tân người khác và biết trân trọng những điều bình dị nhất. Các hoạt động ngoại khóa ở trường cũng mở ra cho em một lớp học khác. Nơi đây không có bảng đen, phấn trắng, nhưng qua các buổi sinh hoạt đã giúp bản thân em tự tin và cởi mở hơn. Không khí vui vẻ trong những buổi sinh hoạt nỗi nhớ nhà trong em đã không còn là cảm xúc khiến em yếu lòng. Mà nó đã trở thành động lực để em cố gắng hơn mỗi ngày.

Nhà trường không chỉ truyền đạt cho chúng em tri thức mà còn dạy chúng em cách làm người, cách đối diện với những gian nan, thử thách, biết yêu thương, sẻ chia và trưởng thành hơn mỗi ngày. Một viên ngọc thô không thể nào tự mình tỏa sáng nó cần được mài giũa từ bàn tay của những người nghệ nhân tỉ mỉ và nếu tri thức là viên ngọc thì thầy cô chính là những người nghệ nhân tỉ mỉ ấy.

Nguyễn Hương Giang

Học sinh lớp 10

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *